Quỳnh hương lặng lẽ tỏa hương, Ai người thưởng thức vấn vương trọn đời.
Trang chính summary liên kết cá nhân Albums Tự giới thiệu Admin

GIÃI BÀY CÙNG ĐẤT NƯỚC

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   

GIÃI BÀY CÙNG ĐẤT NƯỚC

 

Đất nước tôi cái gì cũng sợ,

Bước ra đường lẩm nhẩm sợ nói sai.

Muốn phát biểu hãy ghi vào giấy

Đắn đo nhiều, khi nói lắm người chê:

Bạn nói đúng nhưng còn thiếu phương pháp

Lời thẳng ngay hiệu quả chẳng là bao(?).

Nhiều khi ngồi nghĩ quanh nghĩ quẩn

Chẳng lẽ mình phải nói dối mới được sao?

 

Đất nước tôi cái gì cũng sợ,

Bước ra đường hỗn loạn chuyện giao thông.

Những đâm chém, những giành giật vô lối

Chuyện bán mua, đạo đức trốn biệt tăm.

Vào cơ quan hãy ngước nhìn thủ trưởng

Xem mặt ông hôm ấy buồn hay vui.

Lựa lời nói, lựa điều anh tâng bốc

Đường thênh thang rộng mở, lợi lộc nhiều.

Chuyện quốc kế, chuyện dân sinh gác lại

Đừng tham mưu công việc, lắm nhiễu nhương.

“Anh chỉ thích làm tiền thôi chú ạ

Có gái đẹp càng rôm rả những cuộc vui.

Đời người ngắn sao không chơi thoả thích

Sẵn tiền chùa, ta đốt có hề chi?”.

Thật đáng ghét mấy thằng hay vặn vẹo

Chuyện đúng sai, sai đúng là của ông.

Ai bảo chúng rỗi hơi, lắm chuyện

Ông tính rồi chúng thoát dễ gì đâu!

 

Đất nước tôi cái gì cũng định giá

Giá leo thang tái mặt những con dân.

Mớ rau, con cá cứ dần teo tóp

Tiền học tiền trường hạt lúa bõ bèn chi.

Nhiều quan lớn lo tiền đô mất giá

Rượu ngoại tăng, phá hỏng lắm cuộc vui.

“Lương bình quân trên bảy triệu, thương quá

Lính anh nghèo(?), dân túng bấn có hề chi”.

Vật giá lên nên ông tái cơ cấu

Giá ghế ngồi quan chức cũng phải tăng.

Đừng bàn bạc chuyện năng lực em nhé,

Đạo đức ư? Ông cũng đếch cần.

Các em ạ, ngày xưa ông mua ghế

Giá sinh lời giờ phải cấp số nhân.

Thiên hạ nhũng bảo ông đây đừng nhiễu

Có mà điên- những đứa dở hơi, gàn.

 

Đất nước tôi cái gì cũng biết sợ

Muốn yên thân lựa chọn lời nói vàng.

Đời ấm no ca vang, xin đừng ngại

(Bụng cồn cào, chuyện nhỏ có là gì!)

Cán bộ tốt, vì dân, rất giỏi

(Đứa thối mồm, phản động nói lung tung)

Đừng nghĩ bậy xem ra tự diễn biến

Vững lập trường đất nước nở hoa hồng.

 

Đất nước tôi thật lắm điều đáng sợ

Nói với năng không khéo vạ từ mồm.

Tôi đã biết và tin lời cha ông dạy

(Nhưng cũng đành có lỗi với tiền nhân)

“Con hơn cha...” câu nói ấy xưa lắm

Những nén bạc đâm toạc bao tờ giấy!?

Kẻ côn đồ đi giảng điều Thánh nhân.

Bao nhiễu nhương đời thường nhan nhản

Làm kẻ ngay không khéo bật gốc đời!

Kẻ nắm cân lại giật dây công lý

Lắm trò ma đòn đẩy lối con buôn.

Tay bạn trắng, nhúng chàm- người ta ép

Chữ nghĩa nhân, miệng lưỡi lắm điêu ngoa.

Sự thật đời mở miệng cười nhếch mép:

Chỉ cần muốn ông đội mũ cho ngay.

Thằng phản động, hay là phường quấy rối(?)

Đứa chẳng ra gì, năng lực thuộc hạng tồi(?)

Nguy hiểm hơn biến nó thành kẻ địch(!)

Diễn biến hoà bình, mọi người nhớ đề phòng!

 

Đất nước tôi thật lắm điều đáng sợ,

Tận sâu trong lòng tôi vẫn yêu nước tôi.

“Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết

Cho mỗi căn nhà ngọn núi con sông”[1]

Ôi đất nước dáng thuyền trước sóng cả

Vẫn vững vàng, Người hỡi tiến lên!

                                 Từ Dạ Linh  



[1] Thơ Chế Lan Viên

ĐỜI MẸ- ĐỜI CỦA DÒNG SÔNG

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

ĐỜI MẸ- ĐỜI CỦA DÒNG SÔNG

Một đời dầm dãi nắng mưa

Bảy mươi tuổi mẹ vẫn chưa an nhàn.

Nong nia, thúng mủng, dần sàng

Xoay quanh đời mẹ

Ngỡ ngàng phố xa. (Xem tiếp)

LỜI SÓNG GỌI BÌNH MINH

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

LỜI SÓNG GỌI BÌNH MINH

Đêm chọc thủng những trò chơi con chữ,

Tôi đánh tráo tôi cũng bởi những ngôn từ.

Cứ rượt đuổi như con còng con cáy,

Sóng biển xanh và sóng biển trắng quay cuồng. (Xem tiếp)

VIẾT CHO NGÀY CHÊNH CHAO

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

VIẾT CHO NGÀY CHÊNH CHAO

Không viết nữa.

Cất hết chênh chao ngày cũ,

Cất buồn vui vào góc khuất đời mình.

Ta tỉ tê gọi ta từ phía ngày lên. (Xem tiếp)

TRÒ CHƠI

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

           TRÒ CHƠI

 

Lịch sử đôi khi là trò chơi chính trị

Xoay tít mù

Thật giả hóa hư vô.

                      Từ Dạ Linh

GỞI NGƯỜI CÂU BỐNG BỒNG BANG

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

GỞI NGƯỜI CÂU BỐNG BỒNG BANG

Gởi người lời bống bồng bang

Ngày em xa giá rời làng vu quy.

Bên này mọc một cây si

Rễ ăn vào đất,

Gió rù rì trêu. (Xem tiếp)

THU VÀNG LANG THANG

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

THU VÀNG LANG THANG

Mùa Thu đâu vàng lá,

Mùa Thu xanh lòng cây.

Ta đi qua vùng nhớ,

Nhặt hương tình ngất ngây.
 (Xem tiếp)

SỐNG

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

SỐNG

Vất bỏ những tuyên ngôn những câu từ hoa mỹ,

Anh phải sống như triệu triệu người đã sống.

Như cây xanh kia uống ánh mặt trời,

Như khí trời vạn vật dễ thiếu đâu. (Xem tiếp)

NGU NGƠ THỐT LỜI

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

NGU NGƠ THỐT LỜI

 

Tréo ngoe là cái sự đời

Trái tim mắc cạn bởi lời người dưng.

Bỗng nhiên ta tửng từng tưng

Trước người

Câu chữ ngập ngừng

Biến đâu? (Xem tiếp)

VẼ ÁNH NHÌN

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

VẼ ÁNH NHÌN

 

Rồi một ngày tôi vẽ ánh nhìn tôi

Ánh nhìn của yêu thương hờn giận

Đam mê nào đưa tôi về phương em... (Xem tiếp)

KHÁCH THƯƠNG HỒ

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

KHÁCH THƯƠNG HỒ

 

Hoa cứ nở dọc triền sông thuở ấy[1],

Sóng lăn tăn tin tím cánh lục bình.

Ta thương hồ nghêu ngao trên sông nước,

Mái chèo khua hòa nhịp gió mênh mang... (Xem tiếp)

KHÁCH THƯƠNG HỒ

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

     KHÁCH THƯƠNG HỒ

 

Hoa cứ nở dọc triền sông thuở ấy[1],

Sóng lăn tăn tin tím cánh lục bình.

Ta thương hồ nghêu ngao trên sông nước,

Mái chèo khua hòa nhịp gió mênh mang... (Xem tiếp)

RÊU

Chung Trackbacks (0) góp ý (2)   
 

             RÊU

Tình cũ vừa xanh rêu,

Bỗng loang chiều nắng đổ.

Cháy vàng ươm nỗi nhớ,

Hè đã trượt sang thu... (Xem tiếp)

GIẤC MƠ ĐI HOANG

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

GIẤC MƠ ĐI HOANG


Đập vỡ tầng tầng lớp lớp niềm vui.

Những niềm vui nhỏ nhen vị kỷ,

Ta vo viên sàng sảy bởi thời gian,

Ủ đầy men chứa vị nhân sinh,

Chưng cất cho mình nỗi buồn trong veo.

Nỗi buồn đắp lên niềm đau triệu triệu kiếp người nghèo khổ,

Ta ngu ngơ tìm câu hỏi cuộc đời. (Xem tiếp)

BẮT CÓC NỖI BUỒN

Chung Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 

BẮT CÓC NỖI BUỒN

 

Nỗi buồn chẳng chịu rong chơi

Cứ quanh quẩn,

Ta mỏi rồi buồn ơi.

Dẫu không cuối đất cùng trời,

Thì dạo đâu đó buông lơi đi mà! (Xem tiếp)


Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs